Thu Dạ Khách Cảm - Kỳ I In
22/09/2007
Lữ xá tiêu diêu tịch tác môn
Vi ngâm tụ thủ quá hoàng hôn
Thu phong lạc diệp ky tình tứ
Dạ vũ thanh đăng khách mộng hồn
Loạn hậu phùng nhân phi túc tích
Sầu trung tống mục ngụ càn khôn
Đáo đầu vạn sự giai hư huyễn (1)
Hưu luận Phàm vong dữ Sở tồn (2)

Dịch Nghĩa:

Quán khách tiêu điều treo chiếu làm cửa - Ủ tay vào áo ngâm nga khẽ giọng trong buổi hoàng hôn - Lá rụng trong gió thu gợi tình tứ - Đêm mưa ánh đèn leo lét khiến khách thả hồn vào mộng - Sau loạn chẳng ai là quen cũ - Trong cảnh sầu gửi tầm hồn vào trời đất - Chung quy muôn việc đều là hư ảo cả - Thôi chớ bàn chuyện Phàm mất với Sở còn làm gì. Dịch Thơ:

Đêm Thu Khách Cảm (1)

Quán trọ buồn, chiếu thay cửa liếp
Ủ tay ngâm khẽ cuối hoàng hôn
Gió thu lá rụng vương tình tứ
Mưa tối đèn lu gợi mộng hồn
Loạn dứt tìm đâu người cố cựu
Sầu dâng hướng mãi cõi càn khôn
Chung cung muôn sự đều hư ảo
Thôi luận Phàm tiêu với Sở còn.


Chú thích:

(1) Bản Nguyễn Gia Tuân (Ức Trai Thi Tập) phiên là hư ảo.

(2) Phàm vong, Sở tồn: Phàm và Sở là hai nước thuộc Trung Quốc vào thời Xuân Thu, nước Phàm nhỏ, nước Sở lớn. Sách Trung Tử đề cập về việc nước Phàm không vì nhỏ mà có thể mất (vong) hẳn, nước Sở không hẳn nhờ lớn mà còn (tồn) mãi.
 
< Trước   Tiếp >