Menu Content/Inhalt
Trang chủ arrow Tác phẩm arrow Quá Thần Phù Hải Khẩu

Chọn mẫu trang

madeyourweb
Quá Thần Phù Hải Khẩu In
06/02/2007
Thần Phù (1) hải khẩu dạ trung qua Nại thử phong thanh nguyệt bạch hà Giáp ngạn thiên phong bài ngọc duẩn Trung lưu nhất thủy tâu thanh xà Giang sơn như tạc anh hùng thệ Thiên địa vô tình sự biến đa Hồ Việt (2) nhất gia kim hạnh đổ Tứ minh tùng thử tức kình ba (3) Dịch Nghĩa: Qua cửa khẩu Thần Phù vào lúc giữa đêm - Gió mát trăng thanh quá, làm sao đây? - Gần bờ nhìn ngọn núi bày ra như búp măng ngọc - Giữa dòng con nước chảy như rắn xanh - Non sông như cũ nhưng anh hùng đã mất - Trời đất vô tình tạo nên bao nhiêu biến đổi - Nay được thấy Hồ, Việt một nhà là điều may mắn - Bốn biển từ nay hết cảnh sóng kình. Dịch Thơ:

Qua Cửa Khẩu Thần Phù

Thần Phù hải khẩu lái buồm qua
Gió mát trăng thanh, đêm mặn mà
Nghìn chóp non bờ nhô ngọc biếc
Một dòng nước rắn lượn xanh mơ
Giang sơn đấy, anh hùng biệt dạng
Dâu bể ơi! Trời đất hững hờ!
Hồ, Việt chung nhà, may được thấy
Từ nay bốn bể lặng phong ba.


Bản dịch của Lê Cao Phan

Chú thích:

(1) Thần Phù một hải khẩu tại huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Theo sách Đại Nam Nhất Thống Chí, xưa đoàn chiến thuyền của vua Hùng Vương qua đây bị gió chướng, nhờ một đạo sĩ tên là La Viên dùng phép làm biển lặng giúp vượt qua. Khi trở về không thấy ân nhân nữa, vua bèn phong cho Người là Áp Lăng Chân Nhân (vị chân nhân dằn được sóng) và lập đền thờ bên bờ cửa khẩu. Vua Lê Thánh Tông về sau khi qua cửa Thần Phù cũng đã làm thơ lưu niệm.

(2) Hồ, Việt: tên hai nước thuộc Trung Quốc. Hồ ở phía bắc, Việt ở phía nam, rất xa nhau. Tác giả ngụ ý khi hòa hợp thì xa cũng hóa gần.

(3) Sóng kình: ý nói chiến thuyền địch.
 
< Trước   Tiếp >