Menu Content/Inhalt

Chọn mẫu trang

madeyourweb
Quá Lãnh In
06/02/2007
Tiền cương nhật lạc mã hôi đồi
Hành tận Mai quan bất kiến mai
Giáp đạo thiên tùng xanh hán (1) lập
Duyên vân nhất lộ phách sơn khai
Trường An (2) nhật cận liêu thư mục
Cố quốc thiên diêu trọng cảm hoài
Đường tướng (3) nhất tùng thông thử đạo
Bách tri kim kỷ bách niên lai.

Dịch Nghĩa:

Ở dốc núi phía trước mặt trời đã lặn, ngựa đã nhọc - Đi đến (cửa ải) Mai quan mà chẳng thấy có mai - Sát đường nghìn cây tùng (vươn lên) chống giải ngân hà - Gần cõi mây một con đường xẻ núi mà đi - Mặt trời đã xuống (kinh đô) Trường An, khiến tầm mắt tạm được thư thái - Xa bầu trời cố quốc lòng nặng cảm hoài khi tướng nhà Đường mở con đường này - Đến nay chẳng biết đã mấy trăm năm rồi. Dịch Thơ:

Qua Đèo

Lên đèo ngựa nhọc buổi hoàng hôn
Danh gọi Mai quan, mai chẳng còn
Vươn ngọn, nghìn tùng lên giải hán
Vờn mây, một lộ xẻ sườn non
Trường An gần đến, thư tầm mắt
Cố quốc vời xa, nặng cõi hồn
Công lớn tướng Đường xưa mở lối
Qua bao thế kỷ dấu lưu tồn.

Bản dịch của Lê Cao Phan

Chú thích:
(1) Hán: sông ngân hán hay ngân hà (mệnh danh một chòm sao).
(2) Trường An: kinh đô cũ của nhà Tây Hán (Trung Quốc) nay thuộc tỉnh Thiểm Tây. Về sau danh từ Trường An dùng để gọi kinh đô nhà vua.
(3) Đường tướng: tức tướng nhà Đường Trương Cửu Linh, mở đường này trên đèo Đại Đô gọi là Mai Lĩnh (núi mai) vì có trồng nhiều mai (xem câu 2: mai quan, cửa ai có trồng mai). Đến đời Tống, Thái Đĩnh cho trồng tùng hai bên vệ đường đèo nên tác giả không thấy mai.
 
< Trước   Tiếp >