Menu Content/Inhalt
Trang chủ arrow Tác phẩm arrow Khất Nhân Họa Côn Sơn* Đồ

Chọn mẫu trang

madeyourweb
Khất Nhân Họa Côn Sơn* Đồ In
30/09/2006
Bán sinh khâu hác phế đăng lâm
Loạn hậu gia hương phí mộng tầm
Thạch bạn tùng phong cô thắng thưởng
Giản biên mai ảnh phụ thanh ngâm
Yên hà lãnh lạc trường kham đoạn
Viên hạc tiêu điều ý chỉ câm
Bằng trượng nhân gian cao họa thủ
Bút đoan tả xuất nhất ban tâm.


Dịch Nghĩa:

Nửa đời người phải ngưng hưởng thú leo trèo khe núi - Sau loạn chỉ tìm về quê nhà qua lắm giấc chiêm bao - Thông reo trong gió trên bậc đá chẳng có ai thưởng ngoạn - Đành phụ thú ngâm vịnh với bóng hoa mai bên suối - Cảnh yên hà (khói và ráng chiều) vắng vẻ khiến đứt ruột - Cầm thú (vượn, hạc) tiêu điều khiến khó cầm được ý - Cậy một tay vẽ giỏi trong nhân gian - Cầm bút tả ra được một cõi lòng.

Dịch Thơ: Cậy Người Vẽ Tranh Côn Sơn

Nửa đời khe núi bỏ mê say
Sau loạn về quê, mộng mãi thay!
Bậc đá thông reo, sầu điệu lẻ
Bờ khe ai cảm, vịnh mami gầy?
Khói mây vắng vẻ lòng se thắt
Vượn hạc đìu hiu, ý gợi bày
Muốn cậy nhân gian người vẽ giỏi
Tả sao cho đạt nỗi niềm đây?


Bản dịch của Lê Cao Phan

Chú thích:

* Côn Sơn: Một ngọn núi ở xã Chí Ngại, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương (Bắc Việt), trên núi có động Thanh Hư, dưới có cầu Thấu Ngọc, đều là thắng cảnh (theo sách Quảng Dư Chí). Đời Trần, Trúc Lâm thiền sư dựng am ở đây, và trạng nguyên Lý Đạo Tái (tức sư Huyền Quang) sau khi từ chức trở về nhập thiền và trụ trì chùa Ân Tứ ở núi này. Triều Trần, quan Tư đồ Trần Nguyên Đán, ông ngoại của Nguyễn Trãi, thường ngâm thơ uống rượu ở núi Côn Sơn sau khi từ chức vì can gián Hồ Quý Ly chuyên quyền mà không được. Tác giả từng thừa hưởng cơ ngơi của ngoại tổ.

(1) Bản Ức Trai Thi Tập chép chữ Hán là kháp nhưng phiên âm là cáp
 
< Trước   Tiếp >