Menu Content/Inhalt
Trang chủ arrow Viết về Nguyễn Trãi arrow Gặp Nguyễn Trãi ở Québec

Chọn mẫu trang

madeyourweb
Gặp Nguyễn Trãi ở Québec In
18/09/2008

Thành phố Québec là trung tâm chính trị của tỉnh bang Québec (Canada) được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới năm 1985, và sẽ kỷ niệm 400 năm ngày thành lập vào tháng 7/2008. Chữ Québec có nguồn gốc từ chữ Kébec theo thổ ngữ của người thổ dân có nghĩa là “nơi dòng sông khép miệng”, vì đó là nơi thắt  nhỏ của dòng sông Saint – Laurent chảy qua thành phố. Đây là thành phổ cổ nhất thuộc cộng đồng Pháp  ngữ ở Bắc Mỹ…

  Bấm vào đây để nghe ca khúc Bay lên Việt Nam

Mô tả ảnh. Nguồn: www.vsolutions.vn
Tượng Nguyễn Trãi ở Québec. Ảnh Thanh niên.
Tháng 5, mùa xuân đang từng bước trở về khoác màu xanh non trên toàn Bắc Mỹ. Từ Montreal đến Québec, quãng đường dài 300km vun vút như bay lên giữa bầu trời xanh ngắt và bạt ngàn xanh của rừng chồi non mới nhủ ở hai bên đường. Cả thành phố Québec im ắng trong tiếng nhạc ngựa rung dài, tiếng lóc cóc bước kiệu của những cỗ xe song mã chở du khách trên con đường hẹp lát đá xanh đã mòn nhẵn…

Đến đây, để được sống trong không gian của  những câu truyện cổ tích, và để trí tưởng tượng bay lên cùng với những bức tường thành cổ với những lỗ châu mai lô nhô lính gác chạy dài giữa phố.

Đi chầm chậm trên những con đường đá dẫn đến lâu đài Frontenac nguy nga mang phong cách Pháp, bên khu phố cổ Petit Champlain, nghe tiếng Pháp ồn ả xung quanh, dù biết rằng mình đang ở Bắc Mỹ mà cứ cảm thấy như đang đứng giữa một Paris cổ kính.

Québec nơi đã từng được vua Louis XII đặt tên là Nouveau France, nơi vẫn còn nguyên vẹn kiến trúc cổ Châu Âu với công thành và những bức tượng đồng đen uy nghi của Jacques Cartier và Samuel de Champlain, những nhà thám hiểm đầu tiên tìm đến và đặt nơi này thành thuộc địa của nước Pháp. Tất cả kiến trúc nơi đây đã xóa nhòa đi tất cả dấu vết của thổ dân Iroquois…Những con người đã từng sống ven sông Saint – Laurent của 4 thế kỷ trước bây giờ ở đâu?

Tất cả chỉ còn lại cái tên trôi đi và lặn mất tăm dưới dòng sông xanh mát uốn lượn trên cả vùng Bắc Mỹ mênh mông…Làm sao trong phút chốc không cảm thấy nao lòng và đồng cảm khi cũng nghĩ đến dân tộc mình, một đất nước có văn hóa mấy nghìn năm, có pháp quyền, có vua trị vì mà vẫn chịu chung số phận…Và càng nghĩ càng tự hào, bởi nếu như dân tộc mình cũng chịu khuất phục thì bây giờ Việt Nam sẽ ở đâu trên bản đồ thế giới?

Mô tả ảnh. Nguồn: www.vsolutions.vn
Lâu đài Frontenac (Québec, Canada). Ảnh planetaenfuego.net.

Đi bộ giữa khu phố cổ với những triền dốc nghiêng nghiêng, xanh rờn thảm cỏ. Ngang qua cổng thành, băng qua những ngôi nhà cổ kính là Công viên Nghệ thuật (Parc de L Arti Lerie), nơi đặt tượng của những vĩ nhân trên thế giới. Đây cũng chính là nơi cuốn hút rất nhiều du khách, là một địa chỉ văn hóa đặc thù của Québec. Bởi còn gì lãng mạn hơn khi chúng ta bước từng bước chậm giữa trung tâm thành phố, giữa màu đá cũ rêu phong trên từng con đường cổ, mà cứ mỗi chặng nhỏ là địa chỉ của một danh  nhân thế giới.

Không thể đi hết, và không thể chiêm ngưỡng hết tất cả, nhưng từng cái tên quen thuộc Ghandi, Puskin đang dẫn bước chúng tôi quyết tâm tìm đến ông: Nguyễn Trãi. Tôi đã biết ông đứng ở đây, trong Công viên Nghệ thuật này, nhưng không biết ở đâu, mà giữa bạt ngàn tên người, giữa khu công viên rộng mênh mông dường này, tôi biết tìm ông ở đâu? Nhưng tôi cứ đi, đi mãi…

Có lẽ tấm lòng chúng tôi đã làm ông cảm động nên sau 1 tiếng đồng hồ tìm ông, bước những bước thẫn thờ trên đường Auberge La Chouette một cách vô vọng, ông đã bất ngờ hiện ra… Ôi, còn nỗi vui mừng nào hơn! Chúng tôi đã reo to như đứa trẻ giữa những đôi mắt xanh kinh ngạc xung quanh…Gặp ông trong tiếng nhạc ngựa rung vang giữa một khu phố cổ ở một đất nước xa vạn dặm như gặp lại cả tình yêu lắng sâu từ cội nguồn dân tộc. Đi cùng tôi là gia đình người bạn sống ở Montreal gần 20 năm cùng hai cô con gái nhỏ.

Các bé gái nói tiếng Việt bập bõm và tất nhiên không thể biết ông Nguyễn Trãi là ai mà cả nhà phải đổ công tìm kiếm đến vậy. Cháu hỏi, nhưng làm sao mà giải thích để cháu hiểu viết về ông, tuy vậy, chỉ cần biết ông là một danh nhân văn hóa rất lớn của nước mình mà UNESCO công nhận là danh nhân thế giới là cả hai đều tranh nhau chụp ảnh dưới chân tượng ông. Nguyễn Trãi ở đây, cách tượng Puskin không xa, dưới bóng rợp của tàn cây xanh, gương mặt phảng phất nét đau đời và vẫn tràn đầy khí phách.

Nhìn ông, càng nhìn càng cảm nhận một nỗi cô đơn đến nao lòng trong đôi mắt đượm mối ưu tư. Ông trông rất buồn, nhưng mắt ông đang nói với chúng tôi, không phải về chính ông mà là về tất cả những người Việt đang tha hương ở đây. Bởi ông chính là chỗ dựa tinh thần kết nối tất cả cùng trở về với quê hương, với dân tộc…Ông đã có mặt ở đây, để hàng năm, đến ngày Tết Nguyên đán, người Việt xa quê tụ về thành kính dâng những bông hoa rực rỡ dưới chân ông… Ông chính là đất nước, là niềm tin, là truyền thống dân tộc không phút nào quên trong mỗi tâm hồn Việt Nam…

Ai đã dựng tượng Nguyễn Trãi ở Québec? Câu hỏi ấy được giải đáp ngay sau đó. Nhiều người bạn ở Canada đã nói với tôi đó là công lớn của đôi vợ chồng giáo sư Nguyễn Ngọc Định và Hồ Đắc Diệu Phương. Ông là giáo sư Trường Đại học Laval danh tiếng ở Québec, và ông đã thuyết phục được thị trưởng thành phố Québec bằng chính tâm hồn Nguyễn Trãi qua Ức Trai thi tập do ông chuyển ngữ.

Nguyễn Trãi, một danh nhân văn hóa thế giới UNESCO đã công nhận sao không thể sánh vai cùng các danh nhân ở đây? Và nhà điêu khắc Trương Chánh Trung đã tạc tượng cụ Ức Trai theo chân dung từ quê nhà mang sang, nhưng tải cái hồn của Nguyễn Trãi bằng tâm tình của một người Việt xa quê. Một nhà Nho nhưng đau đáu một nỗi cô đơn…Ông đó, ung dung, tĩnh tại, minh triết ở xứ người. Dường như trong tiếng gió reo, ông như đang nhìn chúng tôi bằng đôi mắt suy tư và đủng đỉnh vuốt chòm râu bạc sang sang ngâm rằng: “Non cao non thấp mây thuộc/Cây cứng cây mềm gió hay/Ngoài chưng mọi chốn đều thông biết/Bui một lòng người cực hiểm thay!” (*)

(*):Trích Mạn Thuật – Nguyễn Trãi

Ngô Ngọc Ngũ Long
     (Báo SGGP)
 
< Trước   Tiếp >