Thu Nhật Ngẫu Thành In
22/09/2007
Tiêu tiêu trụy diệp hưởng đình cao
Bệnh cốt tài tô khí chuyển hào
Thiên địa tư văn
(1) tùng cổ trọng
Hồ sơn thanh hứng nhập thu cao
Kính trung bạch phát giai nhân lão
Thân ngoại phù danh mạn nhĩ lao
Miến tưởng cố viên tam kính cúc
(2)
Mộng hồn dạ dạ thượng quy đao.

Dịch Nghĩa:

Lá rụng tiêu điều nghe tiếng vì vèo ngoài sân - Bệnh nặng vừa khỏi, lấy lại được hào khí - Nền tư văn của trời đất từ xưa vốn được trọng nể - Nguồn cảm hứng với non nước sang mùa thu càng cao - Xem gương thấy tóc đã bạc, cũng già như thiên hạ - Danh hão ở ngoài cái thân con người, chỉ đưa đến sự nhọc mà thôi - Nhớ về vườn cũ xa vời ba luống cúc - Đêm đêm hồn mộng cứ giục lên thuyền để về. Dịch Thơ:

Ngẫu Hứng Ngày Thu

Nghe lá sân ngoài rụng ủ ê
Bệnh qua, hào khí lại thu về
Tư văn trời đất tôn nghìn thuở
Thu cảm non sông dậy mọi bề
Già giống người, tóc sương rõ rệt
Nhẹ cho ta, danh hão ê chề
Vườn xưa gợi nhớ ba bồn cúc
Đêm mộng lên thuyền giục lại quê.


Bản dịch của Lê Cao Phan

Chú thích:

(1) Tư văn: nền văn ấy. Văn tức là lễ nhạc, chế độ do đạo Khổng đặt ra cho việc cai trị (văn trị).

(2) Tam kính cúc: tác giả lấy từ bài Quy khứ lai từ của Đào Tiềm (đời Đông Tấn, Trung Quốc) trong đó có câu:

Tam kính tựu hoang, tùng cúc do tồn
(Ba lối cũ tuy bỏ hoang nhưng tùng cúc hãy còn).

để nói về sự ẩn dật của các quan xưa.
 
Tiếp >